▫️Ngành thép Ấn Độ, một trong những động lực tăng trưởng chính của nền kinh tế quốc gia, đang đối mặt với một thách thức ngày càng gia tăng liên quan đến nguồn cung nguyên liệu thô chủ chốt: thép phế liệu. Tuyên bố gần đây từ một quan chức cấp cao của Bộ Thép Ấn Độ đã nhấn mạnh mối lo ngại này, chỉ ra rằng các biện pháp hạn chế xuất khẩu phế liệu được áp dụng bởi một số quốc gia đang tạo ra những khó khăn không nhỏ cho các nhà sản sản xuất thép trong nước. Ấn Độ hiện là một trong những nhà nhập khẩu thép phế liệu lớn nhất thế giới, phụ thuộc đáng kể vào nguồn cung từ nước ngoài để đáp ứng nhu cầu sản xuất thép, đặc biệt là thông qua con đường Lò hồ quang điện (EAF), vốn sử dụng phế liệu làm nguyên liệu đầu vào chính. Sự phụ thuộc này trở nên đặc biệt nhạy cảm khi các quốc gia xuất khẩu, thường là các nền kinh tế phát triển ở châu Âu, Bắc Mỹ hoặc một số nước trong khu vực châu Á, bắt đầu siết chặt hoặc xem xét lại chính sách xuất khẩu phế liệu của họ. Nguyên nhân đằng sau các hạn chế này rất đa dạng, từ các quy định môi trường ngày càng nghiêm ngặt liên quan đến vận chuyển chất thải, đến các chính sách nhằm giữ lại nguồn tài nguyên chiến lược này cho ngành công nghiệp tái chế và sản xuất thép nội địa của họ, phù hợp với các mục tiêu kinh tế tuần hoàn và an ninh nguồn cung. Đối với các công ty thép Ấn Độ, những hạn chế này trực tiếp dẫn đến sự không chắc chắn về nguồn cung và tiềm ẩn nguy cơ tăng giá phế liệu nhập khẩu, gây áp lực lên chi phí sản xuất và biên lợi nhuận. Trong bối cảnh ngành thép Ấn Độ đang nỗ lực tăng cường sản lượng để đáp ứng nhu cầu trong nước và mục tiêu xuất khẩu, việc đảm bảo nguồn cung phế liệu ổn định với giá cả cạnh tranh là yếu tố sống còn. Thách thức này buộc ngành thép và chính phủ Ấn Độ phải tìm kiếm các giải pháp thay thế, bao gồm việc đa dạng hóa nguồn nhập khẩu, tăng cường nỗ lực thu gom và xử lý phế liệu trong nước thông qua các chính sách như chính sách loại bỏ phương tiện cũ, và đầu tư vào công nghệ sản xuất thép hiệu quả hơn, ít phụ thuộc hơn vào phế liệu nhập khẩu. Tình hình này một lần nữa khẳng định tầm quan trọng của việc xây dựng một chuỗi cung ứng nguyên liệu thô bền vững và tự chủ hơn cho ngành công nghiệp thép chiến lược của Ấn Độ.

